lý bạch tự ngẫm thân mình

Đường đi khó ! Đường đi khó !
Nay ở đâu ? Đường bao ngả ?
Cưỡi gió phá sóng hẳn có ngày
Treo thẳng buồm mây vượt biển cả.
Hiển thị các bài đăng có nhãn nghiện. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nghiện. Hiển thị tất cả bài đăng

13 thg 5, 2012

Trần tình của “sát thủ” nghiện game

Trong cái nắng gắt, cháy da thịt đầu mùa hè, tôi gặp lại Nguyễn Thành Chung, kẻ đã cùng đồng bọn gây ra vụ giết người, cướp tài sản táo tợn tại thôn Nghĩa Lộ, phường Yên Nghĩa, quận Hà Đông, Hà Nội hơn 5 năm về trước. Vẫn nước da trắng, vầng trán cao, đôi lông mày dữ tợn và chỉ duy nhất mái tóc vàng, dựng ngược xưa kia đã được trở về nguyên bản màu đen của nó. Hắn chậm rãi kể về quá khứ tội lỗi.

Xác chết dưới ruộng lúa…

Một buổi sáng tháng 3-2007, ngoài trời vẫn còn rét buốt, người dân đi thăm đồng thảng thốt phát hiện xác nam giới nằm dưới ruộng lúa cạnh đường liên thôn địa phận thôn Nghĩa Lộ, phường Yên Nghĩa, quận Hà Đông, Hà Nội. Nạn nhân mặc bộ quần áo mưa màu đen, nằm ngửa, xung quanh có nhiều vết máu. Thông tin này ngay lập tức được chuyển đến Phòng CSĐTTP về TTXH CA tỉnh Hà Tây (cũ), nay là Đội Trọng án 2, Phòng CSĐTTP về TTXH CATP Hà Nội. Nạn nhân được xác định là anh Nguyễn Mạnh Cường, SN 1980, trú ở phường Văn Khê, quận Hà Đông, Hà Nội, là nhân viên của một đơn vị kinh doanh tại Hà Nội. Ngoài giờ làm, anh Cường có chạy thêm nghề "xe ôm" vào buổi tối. Khám nghiệm tử thi cho thấy, có vết đâm vào vùng cổ, anh Cường tử vong do đứt động mạch cảnh, mất máu cấp. Trong túi quần anh Cường vẫn còn chiếc ĐTDĐ và một số giấy tờ tùy thân. Tuy nhiên, chiếc xe máy của anh Cường đã không cánh mà bay.

Theo những người thân của gia đình anh Cường, tối 17-3-2007, sau khi đi làm ở Cty về, anh Cường đi xe Wave Alpha BKS 29U9 - 71… ra khu vực ngã ba đường 6A rẽ vào KĐT Văn Phú, quận Hà Đông, Hà Nội ngồi đón khách nhưng suốt đêm không thấy trở về. Sốt ruột, gia đình nhiều lần gọi vào máy ĐTDĐ của anh Cường, máy đổ chuông nhưng không thấy anh trả lời. Gia đình nóng ruột không yên, định đợi trời sáng sẽ đi tìm, nhưng khi vừa bước ra đến cửa thì đã nhận tin dữ. Quá trình điều tra, thu thập nguồn tin từ quần chúng nhân dân và những người hành nghề xe ôm ở khu vực anh Cường hay hoạt động, cảnh sát xác định, vào hơn 22h ngày17-3, có hai nam thanh niên còn khá trẻ đến thuê anh Cường chở đi đâu không rõ.

Tập trung rà soát những đối tượng nghi vấn trên địa bàn quận Hà Đông và các vùng lân cận, cảnh sát phát hiện có hai thanh niên trùng đặc điểm người dân cung cấp. Hai đối tượng này ở phường Quang Trung, quận Hà Đông, Hà Nội có biểu hiện bất minh về thời gian. Từ khi xảy ra vụ án, không thấy hai thanh niên này về nhà. Hai thanh niên này là Nguyễn Văn Sang, tức Sang "vẹo", SN 1989 và Nguyễn Thành Chung, tức Chung "mốc", SN 1988, cùng trú tại phường Quang Trung, quận Hà Đông. Cũng theo điều tra, hai đối tượng này do gần nhà nhau nên chơi với nhau rất thân.

Hai gia đình tương đối khá giả nên cả hai đều nghiện game. Gia đình Chung và Sang cho biết, từ tối 17-3-2007 đã không thấy con mình về nhà, cùng phối hợp với những chứng cứ thu thập tại hiện trường, lời khai nhân chứng, các trinh sát xác định hung thủ gây ra cái chết oan nghiệt cho anh Cường để cướp xe máy chính là Chung và Sang. 5 ngày sau khi phát hiện vụ án, hai đối tượng đã lần lượt đầu thú mong được hưởng khoan hồng của pháp luật.

Chỉ vì nghiện game!

Theo lời khai của hai đối tượng này thì chiều 17-3, Sang và Chung đến nhà bạn là anh Hoàng Anh Trung, cùng trú ở phố Quang Trung, quận Hà Đông, Hà Nội hỏi xin một con dao, loại dao ăn Thái Lan nhằm mục đích đi cướp xe ôm. Sau đó, bọn chúng ra KĐT Văn Phú thuê anh Cường chở vào nhà bạn ở khu vực bến xe Yên Nghĩa, quận Hà Đông. Khi vào đến nơi, lấy lý do nhà bạn ở sâu trong xóm nên Sang và Chung đã điều nạn nhân đi lòng vòng, qua nhiều con ngõ và khi dụ nạn nhân ra khu vực cánh đồng vắng, cả hai đã viện cớ xuống cho chúng đi vệ sinh.

Khi anh Cường vừa dừng xe, Chung gí dao vào cằm người lái xe ôm khống chế, định cướp xe máy nhưng anh Cường chống trả quyết liệt, miệng hô "cướp... cướp". Sau một hồi vật lộn, Sang và Chung cướp được chiếc xe, nổ máy chạy được một đoạn ngắn thì anh Cường đuổi theo lôi xe lại. Với quyết tâm cướp bằng được chiếc xe, Chung đã vật và ngồi đè lên người nạn nhân, vạch cổ áo anh Cường để Sang lấy dao đâm vào cổ, khiến nạn nhân tử vong tại chỗ.

Sau khi gây án, chúng đã hất anh Cường xuống ruộng lúa rồi cướp chiếc xe máy bỏ chạy. Bọn chúng phóng thẳng lên phường Xuân Hòa, thị xã Phúc Yên, tỉnh Vĩnh Phúc và vào khách sạn Xuân Hòa thuê phòng nghỉ. Tại đây, sau khi tháo biển số xe vứt vào gầm giường khách sạn, hôm sau bọn chúng mang chiếc xe máy xuống xã Minh Trí, huyện Sóc Sơn, Hà Nội "cắm" lấy 6,5 triệu đồng và cùng nhau ăn tiêu, chơi điện tử thâu đêm, suốt sáng. Năm ngày sau, khi được gia đình thông báo và thấy lực lượng CA đã điều tra ra mình, cả hai biết không còn đường chạy thoát nên đã tìm về đầu thú.

Trước tính chất nghiêm trọng của vụ án, gần một năm sau, phiên tòa sơ thẩm xét xử vụ án giết người, cướp tài sản đối với Nguyễn Thành Chung và Nguyễn Văn Sang được đưa ra xét xử. Với vai trò ngang nhau nhưng Sang đã là người trực tiếp dùng dao cướp đi mạng sống của anh Cường, chính vì thế, tại phiên tòa sơ thẩm, HĐXX đã tuyên phạt Nguyễn Văn Sang, tử hình về tội giết người và 8 năm tù giam về tội cướp tài sản, tổng hợp hình phạt là tử hình; Nguyễn Thành Chung, tù chung thân về tội giết người và 8 năm tù giam về tội cướp tài sản, tổng hợp hình phạt là tù chung thân. Khi HĐXX vừa dứt lời, cũng là lúc hội trường lớn của TAND Hà Tây (cũ) bỗng nhốn nháo bởi tiếng khóc, tiếng la hét gọi con của gia đình của cả hai bị cáo và cả thân nhân người bị hại. Bản án nghiêm khắc đã dành cho hai kẻ mê game, lười lao động và cũng làm an lòng người đã khuất.

"Rời tòa, em mang trong mình nỗi đau tột độ. Lúc ấy, em mới ý thức được tội lỗi của mình là quá lớn và nghĩ rằng cả cuộc đời mình vùi sâu sau song sắt trại giam. Cứ nghĩ như thế và em đã khóc rất nhiều. Những ngày đó, dù gia đình có xin vào gặp em nhưng em cũng nhất quyết không gặp vì thấy hổ thẹn với chính mình và có lỗi với cha mẹ. Nhưng rồi những ngày cuối cùng, em đã làm đơn xin giảm nhẹ hình phạt và Sang bạn em cũng làm đơn xin tha tội chết. Cuối cùng, ở phiên tòa phúc thẩm, cả hai chúng em đều được giảm án. Em phải lĩnh 28 năm tù cho hai tội danh, còn Sang lĩnh án Chung thân về tội giết người và 8 năm tù về tội cướp tài sản", Chung chia sẻ.

Sau hơn 5 năm, gặp lại Chung trong bộ quần áo kẻ sọc của phạm nhân, Chung bảo rằng, tất cả chỉ vì mải chơi mà hắn đã đánh mất tất cả tương lai phía trước. Theo lời Chung, xưa kia cả hai học hành cũng thuộc loại khá trong lớp và gia đình đều thuộc loại khá giả ở quận Hà Đông. Nhưng vì hai đứa quá thân với nhau lại do bố mẹ mải làm ăn, không để ý đến, phó mặc chuyện học hành của chúng cho nhà trường nên chúng đã vùi mình trong những quán điện tử. Đến năm học lớp 11, khi lực học của cả hai sa sút và thấy cả hai bỏ học dài ngày, nhà trường mới báo về gia đình thì lúc này mọi người mới ngã ngửa biết con chểnh mảng học hành. Do cơn nghiện game bạo lực như ăn sâu trong tiềm thức của cả hai nên cả gia đình chúng cấm đoán mọi đường nhưng chúng vẫn trốn nhà để đi chơi. Nhiều hôm, cả hai trốn đi dài ngày, lang thang hết quán Internet này đến quán Internet khác và đã bị nhà trường đuổi học. Điều này càng khiến cho hai “con ngựa bất kham” bỏ nhà đi "bụi" luôn. Từ khi bị đuổi học, cả hai đều mất nguồn viện trợ của gia đình nên không có tiền ném vào những trò chơi vô bổ nên chúng bàn nhau đi cướp và đã gây ra tội ác với người thanh niên hiền lành chất phác.

"Do trẻ tuổi, án lại dài nên em được các cán bộ tạo điều kiện cho vào đội may mặc của phân trại số 1 của trại giam. Công việc vừa sức nhưng em thấy nhớ nhà, nhớ em trai. Đã hơn 5 năm, sống trong bốn bức tường của trại giam này cũng là ngần ấy năm em thấm thía tội lỗi và giây phút gây tội ác ấy. Nhiều đêm, em đã không chợp mắt nổi khi nghĩ đến cái ngày kinh hoàng ấy. Tội của em, em phải trả giá, nhưng vẫn nghĩ thương cho bà nội em. Dù đường xa như thế mà cứ hàng tháng bà vẫn cùng cha hoặc mẹ em đều đặn lên thăm, gặp và tiếp tế cho em. Họ chính là động lực để em nghĩ lại và phấn đấu trở thành người lương thiện…", Nguyễn Thành Chung tâm sự.

Xem thêm chủ đề: sat thu, nghien game, giet nguoi, vu an, an mang, trong an, bao

Dùng B40 diệt băng cướp tàn bạo Hải Phòng

Trùm giang hồ trốn tù đi tìm người “chỉ điểm”

Theo Nguyễn Vũ (Pháp luật xã hội)

6 thg 5, 2012

Tội ác khó dung của gã chồng nghiện rượu

Dù vụ án đã trôi qua, nhưng có lẽ những ai nghĩ lại chuyện này vẫn không khỏi xót xa, thương cho số phận người phụ nữ bạc mệnh ấy. Họ càng thương xót và ghê tởm hơn bởi hành vi bỉ ổi của Đinh Văn Hài, SN 1965, trú tại xã Hưng Thịnh, huyện Trấn Yên, tỉnh Yên Bái .

Vốn là cô gái nết na, thùy mị nơi xóm núi, chị Hà Thị Khuyên lại sở hữu duyên ngầm nên đã không ít chàng trai trong làng ngoài xã biết đến và muốn lấy làm vợ. Nhưng duyên phận lại đưa chị đến với Đinh Văn Hài, người con trai thứ 2 trong gia đình có 9 anh chị em. Chị Khuyên bước chân về nhà chồng, ôm trong mình biết bao ước mơ về một cuộc sống gia đình êm ấm. Sau một năm lên xe hoa, chị Khuyên sinh con gái đầu lòng và chị đã đặt tên con là Đinh Thị Châu Phương. Ba năm sau, chị Khuyên sinh thêm bé trai là Đinh Văn Hiên. Có cả trai lẫn gái, gia đình nhà chồng chị Khuyên mừng lắm. Từ khi sinh con thứ 2, Hài bắt đầu thay đổi tâm tính, thường xuyên rượu chè rồi về chửi bới vợ con. Đã không ít lần khuyên can chồng nhưng không được, chị Khuyên nhờ gia đình chồng can thiệp, nhưng Hài vẫn chứng nào tật ấy và say khướt mỗi khi bước chân về nhà.

Đỉnh điểm vào năm 1991, chị Khuyên sinh đứa con gái thứ ba được vài ngày. Khổ nỗi, cháu bé cứ quấy khóc ngằn ngặt, khiến những người chăm sóc thấy mệt mỏi. Đến ngày thứ 5, chị Khuyên thấy chồng khật khưỡng vác chai rượu về nhà và bắt chị phải xoa bóp chân nhưng chị Khuyên không đồng ý. Cả ngày vật lộn với con, chị tranh thủ chợp mắt thì bị chồng dựng dậy. Vì mệt, chị Khuyên chỉ bóp chân cho chồng một lúc rồi ngủ gật khiến Hài nổi điên. Hài cầm đèn pin nhằm đầu vợ đánh cho đến khi chảy máu mới dừng tay.

Lần đó, chị Khuyên phải nằm điều trị vết thương dài ngày khiến mọi sinh hoạt trong gia đình bị đảo lộn. Tưởng rằng, chứng kiến cảnh vợ đau đớn, các con không người chăm sóc, Hài sẽ tu tỉnh. Nào ngờ, hắn ta còn xuống tay với chính những đứa trẻ vô tội. Hắn ta tiếp tục uống rượu và say mềm mỗi khi về nhà, rồi đánh đập vợ con, Hài đập sạch đồ đạc trong nhà. Thấy vậy, chị Khuyên đã đưa các con sang nhà nội tá túc.

Khi nhìn vợ đưa các con đi, Hài nổi cơn thịnh nộ. Hắn ta giận cá chém thớt, cầm chiếc đũa sắt đánh vào đầu cháu Phương con gái lớn làm đứa trẻ vô tội chảy khá nhiều máu và ngất xỉu. Nhìn thấy con nằm gục, Hài chợt thức tỉnh và ôm con vào trạm y tế xã khâu vết thương. Tưởng rằng sau lần đó, Hài sẽ nghĩ lại, nào ngờ, chưa được bao lâu, hắn ta lại bập vào rượu. Một năm sau, Hài tiếp tục vùi mình trong ma men, rồi về chửi bới mẹ con chị Khuyên. Sau lần đánh con phải đi điều trị, chị Khuyên nghĩ rằng chồng sẽ nghĩ khác, sẽ chẳng dám động vào con nữa. Một lần trong cơn say, Hài nổi cơn "điên", vác chiếc ghế gỗ ném thẳng vào đầu cháu Phương, làm cháu ngã gục. Nhìn con, lòng chị Khuyên đau thắt. Nhưng chị vẫn cố nín nhịn mong chồng sẽ nghĩ lại, thay đổi tâm tính.

Một hôm, Hài bắt cháu Phương đi mua rượu cho hắn. Khi cháu bé mua rượu về hắn cho rằng cháu Phương ăn bớt tiền của hắn. Bị cha đổ oan, cháu Phương đã cãi lại khiến hắn nổi khùng túm tóc cháu bé rồi dùng dao nhọn cắt một góc môi cháu bé. Nhìn thấy thế, chị Khuyên không thể nín nhịn hét lên và hô hoán nhờ bố mẹ chồng can thiệp. Nhưng lúc ấy hắn như con thú hoang dữ dằn, dùng chính con dao nhọn ấy đâm liên tiếp vào vai và bụng vợ, khiến cho người phụ nữ tần tảo này phải nhập viện trong tình trạng nguy kịch.

Trong thời gian vợ nằm viện điều trị, Hài không những không đến chăm sóc mà suốt ngày rượu rồi chửi bới những đứa trẻ. Nhìn thấy bốn đứa cháu nheo nhóc, ông Đinh Văn Duyên và bà Hà Thị Cự (là bố mẹ đẻ của Hài) đã sang khuyên ngăn, chăm sóc cháu, nhưng Hài không những không giảm uống rượu mà hắn ta còn tiếp tục chửi cả bố mẹ đẻ và đuổi ông bà ra khỏi nhà vì dám can ngăn vào việc riêng của gia đình hắn. Bất lực với đứa con trai nát rượu, ông Duyên và bà Cự cũng chỉ cố gắng khuyên con dâu cam chịu để mong một ngày Hài sẽ nghĩ lại.

Nghe lời cha mẹ chồng, dù sống trong cảnh bị bạo hành, nhưng chị Khuyên vẫn cố nín nhịn, không dám tố cáo hành vi côn đồ của chồng để mong các con có một cuộc sống đầy đủ cả cha lẫn mẹ. Nhưng cuộc sống ấy không những không mang lại hạnh phúc cho chị và các con mà nó còn phản tác dụng. Đến bây giờ, khi nghĩ lại, chị Khuyên vẫn không thể ngờ rằng, người chồng mà một thời chị tin yêu, gửi gắm lại gây ra những chuyện kinh hoàng như thế.

(Còn nữa)

(Tên bị hại trong bài đã được thay đổi)

Xem thêm chủ đề: doi bai, nghien ruou, danh vo, giet vo, danh con, bao hanh, vu an, bao

Kẻ bệnh hoạn khắc dấu lên ngực "mỹ nhân"

Giang hồ đất Cảng “ngã ngựa” vì một sơn nữ

Mẹ gán nợ con gái cho ông chủ làm nhục!

Theo Nguyễn Vũ (Pháp Luật XH)

1 thg 5, 2012

Đập chết bạn tại trung tâm cai nghiện

Ngày 29-7-2010, Hải được đưa vào cai nghiện bắt buộc tại Trung tâm Giáo dục Lao động Xã hội (GDLĐXH) số 06 ở xã Tân Minh, huyện Sóc Sơn. Hết thời gian cai nghiện ban đầu và cắt cơn, Hải được đưa xuống lao động tại tổ 4, xưởng sản xuất hàng mã và được phân làm nhiệm vụ pha hồ dán để dán giấy lên các đồ vàng mã. Cùng làm việc ở tổ 4 của Hải có Lê Trọng Hà, SN 1975, ở thôn Lễ Pháp, xã Tiên Dương, huyện Đông Anh.

Sáng 27-4-2012, trong khi Hải và Hà đang làm việc thì xảy ra mâu thuẫn dẫn đến cãi nhau. Trong lúc hai bên lời qua tiếng lại, Hà đã cầm chổi quét hồ dán ném vào mặt Hải. Trong cơn tức giận, Hải cầm thanh gỗ dài 44 cm, rộng 5 cm vụt 1 nhát vào đầu Hà. Thấy đối phương gục xuống, Hải tiếp tục dùng thanh gỗ vụt thêm 2 nhát vào gáy và vai Hà. Mặc dù được đưa đi cấp cứu tại bệnh viện Xanh Pôn, nhưng đến 3h sáng 29-4 Hà đã tử vong.

Ngày 30-4, Viện Kiểm sát nhân dân huyện Sóc Sơn đã phê chuẩn các quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can và lệnh bắt tạm giam Hải thời hạn 4 tháng về hành vi giết người.

Xem thêm chủ đề: giet nguoi, cai nghien, trung tam cai nghien, tin hinh su, bao cong an, bao an ninh, bao

Sinh viên ĐH Xây Dựng giết bạn

Túng tiền, thiếu nữ giết bạn cùng trọ

Theo Hà Hoàng (Tuổi trẻ)